Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2005

September 30, 2005 - Noi nho co may...



Nhớ ngày nào mình ở bên nhau
Cùng lang thang trên cánh đồng lặng lẽ
Mày vẫn bảo: Cỏ may ơi khéo thế!
Có sợi chỉ nào buộc lại được thời gian?

Rồi một ngày, mùa hạ bước sang
Cứ âm thầm, nhẹ nhàng trong bất chợt
Để ngỡ ngàng trên con đường tới lớp
Còn lại mình tao!

Cỏ may buồn trong gió khẽ xôn xao
Dệt nỗi nhớ ngọt ngào ngày xưa ấy!
Tao thấy mình sao đơn côi đến vậy...
Mày ở đâu, sao chẳng thấy quay về?

Nơi xa xôi, có nhớ một miền quê?
Với ký ức cùng những gì thân thuộc
Và cánh đồng cỏ may mình mơ ước
Về sợi chỉ nào buộc được thời gian!

(Lương Đình Khoa)

September 30, 2005 - Mua thu co tich ...



Có một mùa thu đã xa
Trái thị vàng thành cô Tấm
Hoa cúc vàng thành nỗi nhớ
Bạn và tôi thành tri âm.

Bây giờ mùa đông ngẩn ngơ
Toi tìm ngày thơ cổ tích
Vắng tiếng bạn cười tinh nghịch
Khắp nẻo đồng làng vàng xưa.

Tôi đã đi qua tuổi thơ
Có cơn mưa mùa thu còn nức nở
Trang cổ tích phập phồng hơi thở
Những miền vàng óng ả. Tôi mơ...

September 30, 2005 - Trung thu ...



Trung thu là gì hở mẹ
Cớ sao trái bưởi lại tròn?
Trăng treo trên trời sáng thế
Ngỡ là ai cũng trẻ con?

Trung thu là gì hở mẹ
Một mai trăng nữa có còn
Nếu mà đêm nào cũng vậy
Người lớn có thành trẻ con?

September 30, 2005 - Trang que



Thành phố làm gì có trăng
Sáng như như quê mình mẹ nhỉ?
Thành phố ngập tràn ánh đèn
Vầng trăng lạc loài đơn lẻ.
Đêm trăng quê mình đẹp quá
Ánh đèn chẳng dám khoe khoang
Láng giềng bên chiếc ấm tích
Mời nhau những hớp trăng vàng
Trăng quê soi vườn chuối nhỏ
Chuỗi cười rúc rích lùm cây
Trăng cũng chơi trò đuổi bắt
Giấu mình sau những màn mây. 

  (Nguyễn Thị Thanh Nga)

September 30, 2005 - Huyen thoai ve nhung ngoi sao dem ...



Ban đêm, thế gian chìm trong giấc ngủ. Không gian yên tĩnh, một tiếng lá rơi cũng đủ làm con chim nhỏ giật mình. Những xáo động ban ngày lắng xuống: vui buồn, lo toan, giận dữ...


Dường như cuộc sống trở nên thật bình yên, ngọt ngào.


Ngoài kia, những ngọn gió vẫn lang thang vô định. Trên nền trời muôn vì sao nhấp nháy ánh sáng diệu kỳ lung linh. Những vì sao nhen nhóm niềm tin cho những cuộc đời bất hạnh. Người nghệ sĩ lặng lẽ thức với đêm, ghi nhận từng nhịp thở bầu trời đêm sâu thẳm. Anh chợt nhớ tới huyền thoại xa xưa về những ngôi sao.


Ngày xưa có một cô bé ăn mày tật nguyền, lang thang khắp đầu đường xó chợ kiếm sống. Cô không có mẹ, không có cha, không có cả họ hàng thân thích. Không ai biết mặt cô vì khuôn mặt ấy được phủ bởi một lớp vải trùm kín, chỉ còn đôi mắt khá đẹp nhưng xa xăm lạnh lùng. Người ta ghê tởm cô, ghê tởm thân hình khập khiễng, từ khuôn mặt che kín đến ánh mắt cô. Bọn trẻ con mỗi lần thấy cô xuất hiện liền hò hét ầm ĩ, ném đá vào người cô: "Chúng mày ơi, con ma xấu xí kìa". Một vài đứa nhỏ hơn sợ hãi bỏ chạy vào nhà đóng bịt cửa.


Cô bé đã quen với sự đối xử của mọi người, khuôn mặt cô bao giờ cũng phải cúi gằm, thân hình run rẩy cố thu nhỏ lại. Những ngày như thế trôi đi cô sống cô đơn, trơ trọi một mình. Đối với cô bé ban đêm là thời gian mình yên dễ chịu nhất. Lúc đó, cô có thể gỡ những mảnh vải trùm kín mặt, lặng lẽ trò chuyện với những gốc cây, những loài cỏ dại. Con người ta đã chìm vào giấc ngủ, không ai có thể phá rối sự yên ổn của cô. Cô lắng nghe tiếng côn trùng kêu, hít thở hương thơm thoang thoảng của nhựa cây ứa ra từ thớ vỏ mà không nhìn thấy được mọi vật xung quanh. ...


Một đêm trở về ngôi miếu cổ, rũ lớp khăn choàng cô chợt nhận ra mái tóc mình đã chảy dài tới gót chân. Cô đưa tay tính những vết khắc trên thân cây - "Thế là đã mười năm trời kể từ cái ngày cô biết khắc lên thân cây tính tuổi". Cô đã bước sang thời con gái. Cô biết rằng trừ đôi chân tật nguyền và vết thẹo kéo dài bên má thì cô không phải là một cô bé xấu xí. Giờ đây sức sống tràn đầy trong cô, cô chợt ước mơ, khát khao đến cháy bỏng được hòa mình giữa dòng đời được sống cuộc sống như bao người khác. Sắc xanh của cây lá, sắc tím, hồng của hoa và cả bầu trời đêm nữa, sao cô mong muốn được ngắm nhìn vạn vật đến thế! Vậy nhưng xung quanh bóng tối bao trùm.


Từ đó, mỗi đêm về niềm khát khao cháy bỏng cùng với nỗi đau khổ tủi nhục giằng xé trong cô. Cô bật khóc, trăn trở cố ru ngủ trái tim mình nhưng bất lực. Rồi từng đêm, cô chặp tay cầu nguyện, mong rằng những khát khao của mình sẽ thấu lên trời xanh. Có thể một sớm mai, cô sẽ được chạy trên đôi chân của mình ngẩng mặt nhìn bầu trời cao rộng, cô sẽ mỉm cười với mọi người, sẽ sống như những cuộc đời bình thường khác. ...


Cơn bão năm ấy đến sớm hơn mọi khi. Ngôi miếu làng bỏ hoang vốn rạn nứt từng mảng đêm ấy sụp đổ. Giá rét và kiệt sức, cô gái quỳ xuống bên gốc cây cổ thụ, hai tay vẫn nắm chặt lấy nhau hướng mặt lên trời cầu nguyện. Chớp giật từng đợt, gió gào thét, mưa xối xả...


Cơn bão dứt, vài ngày sau đó người ta không thấy cô bé ăn mày đâu nữa. Cũng từ đó trên nền trời về đêm xuất hiện những đốm sáng lung linh. Có thể trong đêm giông bão ấy, cô bé đã đốt cháy trái tim để tự sưởi ấm cho mình.


Đó là huyền thoại từ thuở xa xưa. Ngày nay, trên nền trời đêm những vì sao vẫn sáng, ánh sáng niềm tin, niềm hy vọng. Nếu để ý kỹ hơn bạn sẽ thấy cuối chân trời xa một vì sao lẻ loi cô đơn nhưng cháy sáng.


Khi đêm buông xuống, thế gian chìrn trong giấc ngủ yên lành. Ngoài kia, những kiếp người bất hạnh vẫn nhen nhóm trong mình những ước vọng nhỏ nhoi bình dị. Và ở đâu đó, có một vài người vẫn thức, ngước mắt ngắm nhìn vì sao lẻ loi trên bầu trời.


 Nguyễn Thu Thuỷ

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2005

September 24, 2005 - Chieu chu nhat buon....



Tập viết nhật ký ... bắt chước Nguyễn Văn Thạc nha .. !! :D


Chủ nhật, rất vui vì được thỏa mãn niềm ham thích bóng đá, phải nói là từ lâu rồi, kể từ khi không thể và cũng không được đánh giá cao về khả năng cầm bóng, cuối cùng mình cũng khẳng định được và trở lại với vai trò tiền đạo, hôm nay mỗi lần mình dắt bóng, nhiều tiếng cười ồ lên ở hàng khán giả, không biết họ cười cái gì nữa ... ?  :D  Miễn thấy vui là được... Với phong độ như hôm nay, hy vọng tuần sau sẽ được đá chính thức trong đội tuyển khoa CNTT .....


Chiều nay Selab vắng hoe và buồn, chắc tại chủ nhật. Khi không còn đá banh nữa, trở lại với thực tại, lại phải đắm mình trong những suy nghĩ về công việc, về tương lai, và về những thằng bạn, về tình yêu. Thấy mông lung, nhưng thật sự là mình càng ngày càng chẳng thấy làm được gì cả, bao nhiêu dự định, cuối cùng cứ để thời gian trôi. Nhiều lúc thấy tình cảm lấn át mình quá, không còn tỉnh táo để tập trung, chỉ không biết giờ này em đang làm gì, ở đâu, hic...., nhiều lúc lại thấy mình ủy mị ....., chỉ biết tìm quên trong công việc, trong bóng đá !   :((


Sực nhớ chiều nay thẻ ATM sắp hết hạn, mình lại hết tiền, không biết người ta có cho gia hạn không ...  Mới đưa thằng DDC xấp hình chụp hôm đám cưới chị Hà, hình chụp chất lượng không đẹp, vậy mà nó dám nói mình đổi hình của nó mới ghê ...


Ngày mai phải tiếp tục training bên SDS, lại chưa viết xong cái testbench... chẳng biết tín hiệu của con chip nó bị gì nữa, debug không ra là chết ....


Càng suy nghĩ càng thấy mệt ......... Thôi, đành mượn tựa bài hát của ns Nguyễn Đức Trí... "Sẽ qua trong mưa" ..... :-)


 


 


 

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2005

September 20, 2005 - Hanh phuc nhu cay ca`-rem !



Thưởng thức một cây cà rem cũng giống như cách cảm nhận một niềm hạnh phúc. Cà rem sẽ tan, hạnh phúc sẽ không còn nguyên vẹn. Những lần lang thang trên net, từ forum này sang inbox nọ, có những niềm vui khó gọi thành tên khi ta vô tình đọc được những đoạn viết đầy xúc cảm của bạn bè khắp nơi.

Triết lý cà rem


Thưởng thức một cây cà rem cũng giống cách cảm nhận một niềm hạnh phúc, dù ngắn ngủi nhưng trọn vẹn và ngọt ngào. Khi bạn thưởng thức từ từ, hương vị của cây cà rem cũng sẽ từ từ thấm đượm và cảm giác dần dần lan toả. Nếu bạn hơi vội vã, bạn sẽ thấm thía sự "tê tái" tạm thời, cũng là vị ngọt ngào đó thôi nhưng cảm giác sẽ khác hẳn và mất đi sự tận hưởng trọn vẹn lẽ ra bạn nhận được.


Bạn không thể giữ mãi cây cà rem, cũng như bạn không thể sống mãi trong niềm hạnh phúc. Cà rem sẽ tan, hạnh phúc sẽ không còn nguyên vẹn. Dù muốn hay không, bạn cũng phải chọn một trong hai cách: hoặc tận hưởng sự hiện hữu của nó, hoặc để nó tự nhiên tan biến đi. Lẽ dĩ nhiên, không ai muốn mất đi cảm giác cảm nhận niềm hạnh phúc của mình, nhưng thử hỏi mấy ai đủ can đảm để đi đến tận cùng sự khám phá ấy?


Trẻ con thường thích ăn cà rem, vì một điều đơn giản là cà rem rất ngọt ngào và hương vị thật hấp dẫn. Trẻ con không có khái niệm hạnh phúc một cách rõ ràng, và tự nhiên, chúng nhận được cảm giác ấy. Người lớn không thích ăn cà rem như trẻ con. Người lớn chỉ thích cảm nhận niềm hạnh phúc - cái niềm hạnh phúc ấy phải được gọi tên. Và vì thế đôi khi vô tình đến cố tình, họ đã đánh mất cảm nhận ngọt ngào.


Vậy thì hãy tận hưởng cây cà rem hạnh phúc của mỗi chúng ta, đừng nên vội vã, bạn nhé! (APPLE PIE- vnstyle.net)


September 20, 2005 - Chi co mot thoi de yeu va de xa....



Chỉ có một thời để yêu và để thương
Chỉ có một thời để giận hay dỗi hờn
Ngày ta yêu bước chân đầu tiên
Niềm hân hoan nỗi vui triền miên
Chỉ có, chỉ có một thời thôi...

Chỉ có một thời để cho lòng ngẩn ngơ
Rồi bỗng một ngày vội vàng em hững hờ
Chợt nghe trong hắt hiu chiều mưa
Từng cơn đau tiếc thương cào xé từng giờ

Người yêu ơi có nhớ bên đời nhau
Thời yêu xưa ngỡ không niềm đau
Mà đêm nay có ta chìm sâu trong khổ đau cào cấu

Còn nơi đâu giá buốt tâm hồn ta
Ngày đông qua tiếc không rời xa
Tình nơi em chấp cánh bay về đâu?
Sao vội quên ta, người yêu dấu...

Chỉ có một thời để yêu rồi để xa
Lặng lẽ đời mình ngồi buồn trên phố lạ
Nhìn nơi đây bước chân người đi
Mà trong ta khát khao hình bóng người về


http://www.vietnafc.com/quaamnhac/index.php?loi=113

September 20, 2005 - Di ve dau giac mo cua tuoi 20 ?




Đi về đâu
giấc mơ của tuổi hai mươi ?...
Cánh chim tôi chấp chới đường dài
Sà vào tìm em trong những dấu chân in trên cỏ
Thảo nguyên thì rộng lớn
Những câu thơ tôi không còn giữ nổi
rơi rụng dọc đường bay…

Em ở đâu ?
Đêm nay trời đầy sao
Tôi không khóc được
Hai vai mỏi mệt chặng đời

Em là ngôi sao nào trên ngân hà kia
mà giấc mơ tôi bay hoài không tới ?
Em tồn tại khoảnh khắc nào trong dằng dặc tháng năm kia
mà ám ảnh suốt một thời sương khói…

Tôi lại hát bản tình ca du mục em ơi
Những giai điệu bây giờ đã cũ
mà sao lạc giọng mất rồi !

Lại bắt đầu bay đi những sớm mai
Quăng quật cuộc đời
Tôi vùi mình vào những giấc mơ không - phải - tuổi - hai - mươi
đâu hay mình lấm bụi
Năm tháng cứ qua đi…

May còn kịp nhận ra mình biết đau
khi hát một bài hát cũ
"Nhắn giúp cho ta chim ơi, nhắn giúp cho ta mây ơi
Thảo nguyên bát ngát đem dấu em ta nơi nào…"

Bây giờ em ở đâu ?
Bao lâu rồi giấc ngủ tôi đêm đêm chập chờn mộng mị
Thấy mình là loài thiên di
trốn về miền quá khứ
Tìm em…

September 20, 2005 - Con do chut hong phai.....



Phố xưa vuốt mặt về giữa mưa chiều
Có em gái nhỏ tựa đoá hoa sen
Hồn nhiên ca hát hòa tiếng mưa rơi
Làm cho tôi nhớ một thuở sương mai
Ðã xa xa rồi theo dòng thời gian

Nhớ nhung bỗng về làm chút mây hồng
Vẽ lên phố thị thời tuổi thơ tôi
Mộng mơ hoa bướm ngày tháng rong chơi
Tình yêu cao vút tựa gió bên trong
Ước mơ xuân ngời bây giờ thảnh thơi

Còn đó một chút hư vô
Còn đó một chút đê mê
Nhớ nhung phù du chắp cánh bay
bay theo cõi mơ

Còn đó một chút tiêu sơ
Còn đó một chút mong manh
Cánh sen hồng phai như áng mây
áng mây bay theo dòng thời gian

Còn đó một chút hư vô
Còn đó một chút đê mê
Nhớ nhung phù du chắp cánh bay
bay theo cõi mơ

Còn đó một chút tiêu sơ
Còn đó một chút mong manh
Cánh sen hồng phai như áng mây
áng mây bay theo dòng thời gian

September 20, 2005 - Tuoi 15 ...



Chào em
tuổi 15 xinh tươi và thơ mộng
điệu khúc nào cho em
có tiếng gió ngàn và tiếng đại dương lồng lộng
có lặng quả thông
em dành đựng những ước mơ

con thuyền tuổi thơ đã xa mãi bến bờ
bé búp bê thôi không còn khép mắt
một sớm mai
khi nghiêng mình chải đầu bên khung cửa sổ
em sẽ biết buồn
khi gặp chiếc là cuối thu rơi

điệu khúc cho em
có ánh nắng mặt trời
có tiếng chim làm bông hoa trắng ngần trong tim em bừng lên màu tinh khiết
con dế mèn hát lên bài ca da diết
như lới tạ từ
một mùa thơ ấu đã đi qua

mưới lăm tuổi
thế giới xung quanh em thật bao la , rộng lớn
khúc nhạc nào cất lên ngợi ca em và ngợi ca cuộc sống
khi trong tim em căng tràn tình yêu , niềm tin và hi vọng
cuộc sống hoá cầu vồng bảy sắc
tặng riêng em


Yolanda

September 20, 2005 - Chay tron mua dong...



Em vẫn có thói quen
khều bếp lửa chờ đông
khi mùa đông chưa đến

không dưng có người
chạy trốn mùa đông
khi mùa đông chưa đến
bỏ mặc bếp lửa mới nhen
bỏ mặc những ngón tay gầy
đan nỗi nhớ
bỏ mặc chú mèo già
vẫn cuộn mình trong tro
lim dim ngủ

em thả mắt qua ô cửa sổ nhỏ
dòm đông
nơi người con trai đi biệt
không về
nhóm đông

bếp lửa vẫn được khều
như một thói quen
chờ đông
đợi đông

Yolanda

September 20, 2005 - Khong de



Em tìm đến góc xa nhất của khu vườn
em muốn trốn vào sự bình yên
em muốn trốn sâu mãi sâu mãi vào tình yêu của anh
đôi lần
em nhìn tán cây mà ứa nước mắt
vì màu xanh
đôi lần
em nhìn nghe tiếng chim khuyên mà ứa nước mắt
vì sự trong trẻo
rồi em khóc vì đốm nắng lan trên vạt cỏ
vì bông hoa trắng như hạt pha lê
vì phiến đá dần tan trong li nước mùa hè
rồi em nhớ miên man tới bến sông chiều
tới cơn mưa trên mái đầu trần
tới chiếc võng đơn sơ ngoài hiên nắng
lời bản tình ca cầu ước sum vầy
rồi em muốn được ra đi như thế
ra đi mà tràn đầy biết ơn
ra đi mà từ đôi mi đã khép
còn lăn chảy giọt nước mắt hân hoan



Yolanda

September 20, 2005 - Lang Im...



Cô bé lặng im không hẳn là buồn
đôi khi người ta thích làm như thế
có những chuyện chẳng cần lí giải
mỗi cuộc đời luôn có khoảng riêng tư

cô bé nhìn trời trông rất mộng mơ
chưa chắc gì đang nhớ về ai đó
làm như chỉ vì ước mong nho nhỏ
những ước mong chỉ tồn tại một thời

nhưng tôi tin khi cô tủm tỉm cười
là rất hài lòng hơn bao giờ hết
nhóc khờ như tôi có nhiều điều không biết
vẫn thấy thông minh khi biết một điều

Yolanda

September 20, 2005 - Khong het doan duong....



Anh chẳng cùng đi hết đoạn đường
Lá vàng, đỏ ối, sắc đau thương
Mưa thu nhè nhẹ rơi trên tóc
Nhìn dáng em đi nức nở thương

Từ độ thu rơi chia cách nhau
Mỗi lần lá rụng bỗng âu sầu
Em về nơi đó ra sao nhỉ
Có nhớ về anh mang nỗi đau

Hôm ấy trời mưa áo ướt nhèm
Anh ngồi dưới cội tiếc thương em
Sao ta không cố chung đường nhỉ
Bóng tối tương lai nặng trĩu thêm

Bên đó bây giờ em với ai?
Có đi nhìn cảnh lối thu dài
Có làn mưa ướt trên đôi má
Nhớ chuyện tình yêu, giao ước phai

Nguyên Đỗ

September 20, 2005 - Co the ta se ve ....



Có thể ta sẽ về
tìm lại thời gian bên ô cửa lớp
cất đi những kỉ niệm sớm mai
của một mùa thu không hoa cúc

có thể ta sẽ về
vùi mình vào những dấu yêu xưa
và ru qua từng hạt mưa
phía con đường dài bằng nỗi buồn thăm thẳm

có thể ai đó sẽ quên
tuổi học trò thênh thang nắng gió
cây bàng mùa đông lá khô còn đỏ
đổ ồn ào mái ngói rêu phong

có thể ai đó còn nhớ không ?
buồn vui - bịn rịn ngày xưa- nước mắt
có thể ta sẽ về
giấu bàn tay lạnh ngắt
nơi hoàng hôn không tắt
tìm đâu vạt áo cuối hiên trường...

Yolanda

September 20, 2005 - Nuoc mat.....

NƯỚC MẮT

Không còn nước mắt khóc cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt một thời ngây dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ khi ta chia tay nhau..

Chúm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới
Người con gái kia có bao giờ tự hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu ?

Hôm nay ta chợt nhận ra nhau
ANh lạc giọng gọi tên em ... và vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ
Sao bây giờ mới thấy đớn đau ?


Yolanda Ringo

September 20, 2005 - Khong the nao ....



KHÔNG THỂ NÀO...

Không thể nào quên con đường xưa
Anh dìu em đi trong chiều lộng gió
Khi mùa Xuân đang còn bõ ngõ
Đón hoa bưóm rộn ràng vờn bay

Không thể nào quên tay cầm tay
Bàn tay êm êm nâng bờ môi mềm
Tặng nụ hôn say ngất ngây mê đắm
Cho hồn bay bỗng giữa trời ái ân

Không thể nào quên nỗi buồn xa vắng
Khi em mất anh muôn vàn cay đắng
Hồn trăn trở gởi nhờ gối chăn giữ
Lắng nghe mưa về nửa giấc mơ khuya

Không thể nào van xin khi tình yêu mất
Mãnh tình gầy khô héo ở trong anh
Anh xem tình ta nhẹ như lông hồng
Em bỗng thấy đời mình vô nghĩa quá..

September 20, 2005 - Co the roi...




Có thể rồi người khác sẽ đến với em
Nói lại những điều ngày xưa anh từng nói
Chỉ có vậy thôi mà tim anh đau nhói
Sao anh lại buồn khi em hạnh phúc với người ta ?

Có thể rồi ngày xưa ấy rất xa
Hình bóng cũ nhạt nhoà theo năm tháng
Khi bên em là người con trai khác
Em sẽ quên : kỉ niệm mối tình đầu

Có thể rồi anh sẽ nói với người đến sau
Họ đang có điều hạnh phúc nhất
Hạnh phúc ngày xưa anh đã đánh mất
Mà nay chẳng có lại bao giờ

Có thể rồi năm tháng anh vẫn chờ
Nơi phố cũ ngày xưa mình hò hẹn
Có thể rồi như xưa: em không đến
Anh một mình đứng đợi suốt ngàn năm

September 20, 2005 - Tan Vo*~ ...



 
Anh không cùng em đi hết con đường
Em trở lại , lá rụng đầy nỗi nhớ
Mưa chiều khóc...lặng thầm...nức nở
Một mình em với giấc mơ yêu

Lối em về xưa luôn có anh bên
Nay lặng lẽ bước em về đơn độc
Còn mãi nơi em chuyện tình anh kể
Một người trở về với nuối tiếc bơ vơ

Về đi anh kẻo trời sắp mưa
Em sợ niềm đau thêm một lần nhoà ướt
Con đường dài chỉ mình em đếm bước
Bước hết tận cùng có hết được đớn đau ?

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2005