KHÔNG THỂ NÀO...
Không thể nào quên con đường xưa
Anh dìu em đi trong chiều lộng gió
Khi mùa Xuân đang còn bõ ngõ
Đón hoa bưóm rộn ràng vờn bay
Không thể nào quên tay cầm tay
Bàn tay êm êm nâng bờ môi mềm
Tặng nụ hôn say ngất ngây mê đắm
Cho hồn bay bỗng giữa trời ái ân
Không thể nào quên nỗi buồn xa vắng
Khi em mất anh muôn vàn cay đắng
Hồn trăn trở gởi nhờ gối chăn giữ
Lắng nghe mưa về nửa giấc mơ khuya
Không thể nào van xin khi tình yêu mất
Mãnh tình gầy khô héo ở trong anh
Anh xem tình ta nhẹ như lông hồng
Em bỗng thấy đời mình vô nghĩa quá..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét